SỐ ĐỎ – Khi một kẻ tầm thường trở thành biểu tượng thời đại

Đọc Số đỏ, tôi có cảm giác như đang nhìn thế giới qua một tấm gương méo – nơi thật giả, tốt xấu, trí thức và ngu dốt đều lẫn lộn. Ở giữa tấm gương ấy, Xuân Tóc Đỏ hiện lên – vừa đáng cười, vừa đáng sợ.

SỐ ĐỎ - Vũ Trọng Phụng

Xuân không phải anh hùng. Hắn chỉ là một gã nhặt bóng, sống nhờ mưu mẹo và bản năng sinh tồn. Thế nhưng, trong một xã hội đang lên cơn sốt “Âu hóa”, kẻ tầm thường ấy lại được tung hô, được gọi là người thời thượng, là hình mẫu văn minh mới. Càng vô học, hắn càng được trọng vọng; càng giả tạo, hắn càng thành công.

Vũ Trọng Phụng đã vẽ nên chân dung một kẻ không có gì trong tay – ngoài khả năng thích nghi với sự giả dối. Và chính vì thế, Xuân Tóc Đỏ không chỉ là sản phẩm của thời đại ấy, mà còn là hình bóng của một căn bệnh: căn bệnh chạy theo danh vọng, hào nhoáng và cái gọi là “văn minh hiện đại”.

Đọc review sách: Lão Hạc – cái chết của một người, sự sống của nhân phẩm

Điều khiến Vũ Trọng Phụng bậc thầy không phải chỉ vì ông viết châm biếm sắc bén, mà vì ông viết với một sự thấu hiểu lạnh lùng về con người. Ông không kết án Xuân Tóc Đỏ – bởi trong sâu thẳm, hắn không tội lỗi hơn ai. Hắn chỉ đơn giản phản chiếu sự rỗng tuếch của một xã hội đang tung hô điều ngược đời.

Gấp Số đỏ lại, tôi nghĩ mãi về cái ranh giới mỏng manh giữa “thành công” và “lố bịch”. Đôi khi, kẻ được tung hô nhất không phải vì họ giỏi hơn, mà chỉ vì họ biết cách khiến đám đông cười đúng lúc.


Posted

in

,

by

Comments

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *