Là một câu chuyện hài hước cho trẻ em, một cuộc phiêu lưu ngộ nghĩnh. Thế nhưng, cuốn sách này không hề nhẹ nhàng, hài hước theo 1 góc nhìn của người trưởng thành ngược lại, một điều mà có lẽ ai cũng từng né tránh: nỗi bất lực của người lớn trước đứa trẻ mà họ yêu hơn chính bản thân.

Frank và người bố của cậu từng có những ngày thật đẹp, câu luôn tự hào về bố của mình. Hai cha con lang thang trên những con đường, chia nhau gói khoai tây chiên, trò chuyện về những giấc mơ nhỏ bé nhưng rực rỡ. Nhưng rồi biến cố xảy ra: một tai nạn cướp đi của người bố công việc, sức khỏe, Rite mẹ của Frank, và cả lòng tự trọng. Từ một người cha vững vàng, ông trở thành kẻ gục ngã, sa sút, không còn đủ khả năng làm chỗ dựa cho con trai mình.
Frank không hiểu. Cậu chỉ thấy một người bố ngày càng xa lạ, cáu gắt, thất bại. Và thế là từ ánh nhìn ngưỡng mộ của một đứa trẻ, người bố ấy dần biến thành một “ông bố tệ”
Tác giả không biến người bố thành anh hùng. Người đàn ông ấy vẫn yếu, vẫn hoảng loạn, vẫn có những lựa chọn sai lầm. Nhưng giữa đống đổ nát của cuộc đời mình, ông đã chọn yêu con theo cách vụng về nhưng chân thành nhất mà ông có thể.
Rồi một kế hoạch kỳ quặc được vạch ra. Một cuộc đào tẩu khỏi nhà tù, một nữ cai ngục lập dị, một chuyến trốn chạy như trong phim. Mọi thứ có vẻ hài hước, hoang đường, thậm chí phi lý. Nhưng ở sau của các cuộc phiêu lưu, là một sự thật: một người cha sẵn sàng đánh đổi phần đời còn lại chỉ để con mình không phải lớn lên trong nỗi hổ hẹn.
Thật ra người bố ấy không “tệ”.
Ông chỉ là một người đã mất 1 chân?
Khi câu chuyện đi đến đoạn cuối, Bad Dad không có một cái kết rực rỡ. Không có phép màu nào khiến cuộc đời người bố trở lại như xưa. Nhưng có một điều được phục hồi: ánh mắt của Frank khi nhìn bố mình. Không còn là thất vọng. Không còn là xấu hổ. Chỉ còn lại sự thấu hiểu, niềm tự hào như trước bởi cậu hiểu rằng Gilbert vẫn là một người bố tốt.
Đứng trước các quyết định quan trọng, Frank luôn hỏi bố mình một câu hỏi cũng như mong muốn của bản thân về bố của mình rằng: Dad, what kind of dad do you want to be?
Nếu một ngày nào đó, tôi cũng trở thành một “ông bố tệ” trong mắt con mình… liệu con có đủ kiên nhẫn để chờ tôi trưởng thành thêm một lần nữa?
Leave a Reply